Friday, July 15, 2011

ẢO MỘNG MỘT DÒNG SÔNG


Em là ảo mộng một dòng sông
Gây nhẹ tương tư sóng ngập lòng
Như liễu thướt tha chiều nắng hạ
Siêu hồn lạc nẻo biết hay không?

Anh viết tình anh lên gấm hoa
Gởi nàng kiều nữ dưới trăng ngà
Hài sen gót ngọc xin dừng bước
Ôi dáng kiêu sa, đẹp mặn mà...

Anh trải tình anh lên cỏ cây
Để khi em bước đến nơi nầy
Cho tà áo lụa vương hoa lá
Quyện mãi nồng nàn hương ngất ngây

Xao xuyến lòng ta, đôi mắt trong
Môi hồng má thắm nét mày cong
Em là Chức Nữ Thiên cung xuống
Cho ấm dương trần giữa tiết đông!

Ta muốn ôm em tại phút này
Vì yêu xây mộng giữa cuồng say
Vì em ngọc quý trong thiên hạ
Điên đảo mày râu em có hay?

Hồn ta phiêu lãng vào mơ mộng
Dẫu biết ngàn năm mây vẫn bay
Dẫu biết mình yêu trong tuyệt vọng
Em về phương ấy gió ngừng lay

Em đến lòng ta cơn bão dậy
Em đi tang trắng phủ ngàn cây
Năm dài ta sống đời cô lẽ
Em tạo niềm vui được mấy ngày...

Nàng là ảo mộng giữa đêm đông
Cho khách tài hoa vướng bận lòng
Tĩnh thức lòng ta như thác lũ
Yêu em ta lạc mất thiên đường...

NPNA

BA CHỤC MÙA XUÂN


Lại một mùa xuân đến nữa rồi
Bên hiên cây lá trổ xanh tươi
Nghe mềm nhung nhớ trời quê mẹ
Ba chục xuân trôi giạt xứ người

Chẳng thấy hoa mai, chẳng thấy đào
Đâu câu đối đỏ, gốc Niêu cao
Để treo câu đố vui theo pháo
Mừng đón giao thừa chúc tết nhau

Chỉ một mùa xuân lạ đất trời
Đã nghe tan tác giọt sầu rơi
Tưởng như biển cả khô dòng nước
Và lối về xưa … dở khóc cười

Ba chục giao thừa chẳng khói hương
Tấc lòng câm lặng với đau thương
Quê cha đất mẹ không cư ngụ
Làm kiếp phong trần sống tựa nương

Chẳng biết bao giờ trọn ước mơ
Hoa lòng nở rộ những dòng thơ
Cho cha cho mẹ không buồn tủi
Được nén hương thơm phủ nấm mồ

Nghĩ đến mà đau dân tộc tôi
Điêu linh tang tóc lệ đầy vơi
Ai đem xương trắng phơi thành núi
Máu đỏ thành sông … hận ngút trời

Lưu xứ lòng đau nhớ cố hương
Mỗi mùa xuân thức trắng canh trường
Kể sao cho xiết thân tầm gửi
Đất khách trời quê mãi vấn vương !

NPNA

BA MƯƠI NĂM


Rồi một hôm tình cờ anh khẻ hỏi
Em là ai, từ đâu đến nơi đây
Và muốn hiểu về em thêm chút nữa
Cuộc tình riêng ngang trái tự bao ngày

Em vội vã gom than hồng bếp lửa
Gọi tim về nhen nhúm chuyện ngày xưa
Ôi, chóng quá thời gian trôi lặng lẽ
Ba mươi năm đau xót nói sao vừa !

Ba mươi năm, một thân cò cơ cực
Ba mươi năm nghe ngập đắng bờ môi
Nhưng hỡi anh, xin anh đừng hỏi nữa
Hiểu làm chi những năm tháng đơn côi

Em chỉ muốn riêng mình ôm kỷ niệm
Từ mắt xanh đến lúc tóc bạc màu
Một kiếp người bóng câu qua cửa sổ
Thời gian nào che giấu được hư hao

Ngẫm cuộc đời thoáng như cơn gió lốc
Ðã hết rồi mơ mộng với kiêu sa
Em bây giờ mắt môi xưa phai nhạt
Ba mươi năm rồi … cứ tưởng mới hôm qua

NPNA

BÀI THƠ CUỐI TUẦN


Cuối tuần rồi lại cuối tuần
Thời gian cứ thế xoay vần đổi thay

Ta còn nhau buổi hôm nay
Trao tình thơ với ngàn mây lưng trời

Xuôi niềm tâm sự đầy vơi
Hỏi trong trần thế ai người tri âm ?

Tất lòng riêng những âm thầm
Gửi cùng tri kỷ đôi dòng tâm tư …

NPNA

BÀI THƠ MÙA HẠ


Xuân đã qua rồi theo chuyển luân
Hạ mang đầy nắng, gió bâng khuâng
Trời cao bàng bạc vương mây trắng
Những cụm hoa vàng, thảm cỏ xanh

Thung lũng hoa vàng bao tháng năm
Ðơn côi vời vợi chốn xa xăm
Ði về giữa sáng chiều sương phủ
Bóng dáng chim hồng vẫn biệt tăm

Ước hẹn ai về nơi bến trăng
Hồn thơ mộng cũ tít cung hằng
Tình thơ hư huyển buồn sương khói
Ðẹp mãi cho đời bớt giá băng

Hạ nắng, rừng xa vui tuyết tan
Lưng đồi suối lạnh, nước lang thang
Thông xanh đứng thẳng reo trong gió
Ðỉnh núi mờ xa vẫn trắng ngần …

NPNA

BÂNG KHUÂNG NỖI NHỚ


Bỗng dưng lòng cảm thấy buồn
Nhớ quê, nhớ phố, nhớ nguồn nhớ sông
Nhớ trời phương cũ mênh mông
Bao nhiêu kỷ niệm sầu chong ngọn đèn
Nhớ bàn tay ấm thân quen
Nhớ lần tiễn biệt bạn hiền năm xưa
Sài Gòn sớm nắng chiều mưa
Ðường khuya phố nhỏ chân khua nhịp buồn
Chuyện đời ôm giấc cô miên
Người đi còn lại ưu phiền trong tim
Tháng ngày in dấu chân chim
Buồn theo nỗi nhớ im lìm hư không
Mộng xưa chôn chặt trong lòng
Người đi biền biệt vời trông bóng hình
Ðêm nay trời nước lặng thinh
Bâng khuâng nỗi nhớ riêng mình … ai hay…

NPNA

BAO GIỜ NGẨNG MẶT


Có những khi hồn lạnh trống không
Cạn dòng thơ buốt giá tim hồng
Ðọc thơ xướng rồi qua thơ họa
Lạc lỏng như đầu sông cuối sông …

Cũng muốn đôi câu họa với người
Mang vần thơ đẹp gửi muôn nơi
Nhưng sao cắn bút ngồi tư lự
Giấy lạnh lùng …ôi mực rã rời !

Ai hiểu cho mình thơ với thẩn
Bc đầu rỗng túi chẳng thương thân
Bon chen mãi chốn hư danh ấy
Gẫm lại ích chi chốn bụi trần ?

Bụi trần là kiếp đời ô trọc
Ganh ghét tị hiềm chẳng tiếc thương
Núp bóng văn chương làm tủi hổ
Bao giờ ngẩng mặt với quê hương

NPNA

BAO GIỜ TÔI QUÊN


Tôi nhớ lại ngày tôi lên ba tuổi
Giặc Pháp bạo tàn xâm chiếm miền Nam
Máu lửa ngập trời dân chúng lầm than
Biết bao cảnh sống màn trời chiếu đất

Tôi chạy theo Cha băng qua đồn giặc
Những tiếng hét hò hòa lẫn tiếng súng vang
Ðoàng…đoàng ! ôi dòng máu đỏ tuôn tràn
Cha tôi đã mê man vì trúng đạn !

Hơn một tháng thuốc thang Cha khỏe lại
Mẹ thay Cha ròng rã suốt bao ngày
Rồi dìu dắt nhau lánh nạn
Mẹ, tay dắt tay bồng
Cha, vai mang vai gánh
Băng súng đạn hầm chông
Giặc đuổi theo sau … đạn bay tứ phía
Một vùng mịt mù chẳng thấy Cha đâu  ?
Sáu mẹ con tôi khóc ngất thảm sầu !!!

Trời vừa sụp tối
Giặc không còn nhìn thấy mẹ con tôi
Có lẽ Phật Trời thương tưởng
Chỉ phút giây mạng sống chẳng ai còn
Nhưng còn Cha, đang lạc chốn đầu non
Hay Cha đã … đã không còn nữa !

Một mình thân Mẹ
Xác xơ dìu dắt năm con
Sức yếu, lực tàn thân xác héo hon
Ðến nửa khuya
Mẹ con đói mòn nằm lã
Bỗng tiếng thét gầm vọng đến từ xa
Sáu mẹ con như đã
Hồn bay phách lạc …

Tiếng gầm thét càng gần
Ðàn voi đã đến
Mẹ kéo lết đàn con
Vào núp kín giữa rặng nương mì
Mọi người đều nín thở
Mắt nhìn nhau như đã đứng tròng
Em út tôi dù một tuổi
Nhờ ơn trên phò hộ, nó lặng thinh

Ðàn voi đến sát bên mình
Mẹ quỳ sụp xuống ngước nhìn trời cao
Lâm râm lời Mẹ khẩn cầu
Nhờ ơn Trời Phật nhiệm mầu cứu nguy
Chị, anh tôi ôm tôi và út
Nước mắt trào tuôn … giờ phút tử thần

Bỗng, một loạt gầm vang
Ðàn voi rẽ sang ngã khác
Mẹ ôm các con giọt lệ tuôn tràn
Trời Phật đoái hoài
Cứu mạng mẹ con tôi

Một hình ảnh hãi hùng
Một linh thiêng mầu nhiệm
Sẽ theo tôi …
Ðến mãn kiếp cuộc đời !!!

NPNA

BÊN BỜ QUÊ HƯƠNG


Biển xanh xanh ngát một màu
Tình thơ trao gửi ngàn câu yêu đời
Sáo chiều trổi khúc chơi vơi
Ru hồn lữ khách một thời tha hương
Xa quê lòng mãi vấn vương
Sương pha đầu núi giọt thương đong đầy
Ra đi vẫn nhớ những ngày
Tuổi xanh cắp sách thơ ngây đến trường
Dạt dào cỏ nội mùi hương
Duyên thơ gặp gỡ giữa đường tương tư
Mối sầu chỉ đứt dây tơ
Tao nhân mặc khách bây giờ còn đâu
Chỉ còn ta với nỗi sầu
Cung thương ngày cũ niềm đau bây giờ
Phương xa lòng mãi mong chờ
Ánh dương tỏa rạng bên bờ quê hương

NPNA

BÊN DÒNG CAM LỘ


Em là người mộng của muôn hoa
Mỗi năm viếng cảnh dạo trăng ngà
Thướt tha tà áo bay trong gió
Em là tiên nữ nét kiêu sa …

Em như thần tượng của đời ta
Mắt môi như sóng lượn thu ba
Ngân giang một dải trời nghiêng ngửa
Hùng anh đảo lộn cả sơn hà

Tóc em đẹp tựa áng mây bay
Cho anh vuốt nhẹ những hương say
Cho anh dìu bước em trên cỏ
Xạc xào hoa rụng dưới chân ai …

Ðêm giao thừa bên dòng cam lộ
Thả tình trôi dạt bến sông mê
Thiên thu mật ngọt như huyền thoại
Ðọng trong ta một chút hương thề …

Hằng Nga giáng thế phải chăng đây
Quỳnh tương ta cạn chén tình say
Trong lòng thoang thoảng mùi hương vị
Ngàn sau nhớ mãi chuyện ngày nay

Gió phơn phớt nhẹ làm lay động
Thuyền rồng vội lướt sóng sang sông
Dáng xưa đài các ngàn năm ấy
Ðậm tình xuân mộng giữa trời đông

Lòng anh phơi phới buổi hôm nay
Vô ưu tắm mát mộng thơ ngây
Nắng đùa trên tóc mây duyên dáng
Em về rạng rỡ cả trời mây …

Ngàn xưa nối lại chuyện ngàn sau
Trăm năm thệ ước chẳng phai màu
Mỗi năm anh kết hoa hồng thắm
Bạc đầu ta vẫn cứ chờ nhau

Vần bình đôi chữ gửi người thương
Tình anh như tuyết phủ chiều sương
Tim anh héo rũ theo mùa lũ
Bơ vơ như lạc cõi vô thường …

NPNA

BÊN KIA BIỂN LỚN

 

ba mươi lăm năm qua

dấu vết đau thương
còn lại những gì
chứng tích quê hương ?
trên bước nổi trôi
tha nhân vất vưởng
dồn nén trong tâm
bao nỗi đoạn trường !
đứng lặng trong đêm
lòng ta mơ ước
vượt bờ đại dương
về với dòng sông …

dòng sông năm xưa
chiếc thuyền xuôi mái
giữa đêm trăng thề
chở nặng tình ai ?

cuối tháng tư đen
đao binh rực lửa
một nửa vùi thây
một nửa chạy dài
một nửa cam lòng
ở lại quê hương
ôi ! còn một nửa
chôn thân biển cả !!!

các con của mẹ
một đời tơi tả
xác ở trời tây
hồn để quê nhà
mắt đã vội mờ
tóc chấm sương pha

bao giờ về với quê tôi
ôn sâu kỷ niệm sống đời bình yên …

NPNA

BÊN NỬA VẦNG TRĂNG


Ta về trong buổi chiều nghiêng nắng
Thấp thoáng bên sông dáng liễu mềm
Lã lướt đưa tình theo gió lượn
Con thuyền chao nhịp sóng ru êm

Ta về để thấy dáng Hằng Nga
Bên nửa vầng trăng vẫn mặn mà
Suối tóc vờn bay đôi mắt biếc
Lòng như rạo rực giấc mơ hoa

Ta về thấy lại nét quê hương
Ẩn hiện đồi xa ngập phủ sương
Bãi cát, thông reo bờ sóng vỗ
Ðôi nhân tình hò hẹn yêu đương …

Ta về nhìn kẻ đi qua phố
Rộn rịp chen chân bước dập dìu
Ta cũng thấy lòng như ấm lại
Bao năm rồi giá lạnh cô liêu

Ta về gặp lại các con yêu
Ðứa đã sầu cao đứa khổ nhiều
Lặng lẽ cho hồn thêm nhức buốt
Thương đời xanh tóc biết bao nhiêu …

Ta về ngắm lại dòng sông cũ
Thuyền lững lờ trôi mặt nước buồn
Ðôi mắt say mơ lời ước hẹn
Xa rồi … chỉ thấy giọt sầu tuôn …

NPNA

BIỂN NHỚ


Vũng Tàu biển sóng vây quanh
Em về tìm lại ngày xanh tuổi hồng
Bao nhiêu năm cuộc phiêu bồng
Quê hương vời vợi đau lòng đỗ quyên

Rì rào gió cát hàn huyên
Từ em cất bước truân chuyên dập dồn
Rặng dừa rũ bóng hoài mong
Mà người đi mãi cánh hồng bay xa

Thôi đành giấu mộng hải hà
Thuyền neo bến đợi trăng tà quạnh hiu
Bao nhiêu hạnh phúc chắt chiu
Ðào nguyên một thuở Nguyễn Lưu lạc đường

Ai về gối mộng tơ vương
Ai đi biền biệt một phương ngóng chờ
Con đường kỷ niệm ngẩn ngơ
Tương lai, hiện tại … thẫn thờ … chiêm bao

NPNA

Thursday, July 14, 2011

BIỂN TÌNH


gửi đến người
một mối tình muôn thuở chẳng thành …

dài như biển bao la như núi
tựa chiếc nôi biển cả quê hương
dạt dào ân ái
dồn dập yêu thương
mặn mà chung thủy
vô vàn vấn vương
biển những chứa yêu thương
thương yêu bao giờ cạn
biển giữ dùm ân ái
ái ân mãi vơi đầy
biển đừng cho ta thấy
khô cạn tình thủy chung
biển vấn vương những sóng
vấn vương hoài nhớ mong …

từ lòng biển trắng trong
một khối tình cay đắng
từ lòng biển giận hờn
những đớn đau dồn dập
từ lòng biển thì thầm
nhớ…nhớ ai tha thiết
biển ơi, nào có biết
người mang hận tình ta
một nấm mồ êm ả
vùi mối tình hư vô !

đêm nay - người ơi
người êm đềm giấc ngủ
ta ôm hận vỗ về
hồn anh đi đâu đó
ta mòn mỏi đợi chờ
người ơi … thương tự bao giờ
để ta ôm mãi giấc mơ suốt đời
đến, đi, đến chẳng đến nơi
ai dìu ai hết … đoạn đời của nhau  ?...

NPNA

BIỂN VẮNG TIẾNG THÌ THẦM


gió chiều mang thác lũ
từng đợt sóng gầm gừ
xé toang màn sương phủ
phiến đá vẫn vô tư

người con gái lặng im
tóc bay lồng trong gió
xao xác cánh hoa tim
chuổi sầu riêng còn đó

biển vắng tiếng thì thầm
cội thông già im lặng
xa rồi tình trăm năm
còn đây bờ môi mặn …

lá còn đâu ấp ủ
cây mùa đông trơ cành
biết tìm đâu người cũ
giữa tinh cầu mong manh

vẫn giọt nắng thủy tinh
xuôi thuyền xa bến đổ
lữ khách vẫn vô tình
đạp vỡ lá vàng khô !

người con gái đợi chờ
đã chín mùa đông phong
chín mùa hoa mai nở
xuân sắc nhạt môi hồng

còn gì nữa người ơi
biển tương tư rã rời
vết tình in trên cát
sóng xô bờ cuốn trôi …

giấu tình buồn trong mắt
quay quắt nụ tình xa
ôm đỉnh sầu héo hắt
từ giã tuổi ngọc ngà !

NPNA

BIẾT ÐẾN BAO GIỜ


Mùa đông tuyết lạnh ở phương này
Nhớ nước thương nhà mắt lệ cay
Nghĩ đến song thân nơi cát bụi
Có ai hiểu thấu...nỗi đau này !

Cũng đành lạnh lẽo như băng tuyết
Bao tháng năm dài đẫm gió sương
Mái tóc xanh xưa giờ điểm bạc
Xứ người lau lệ khóc quê hương...

Chúng ta, tất cả người vong quốc
Thảm họa, cơ trời lạc bốn phương
Từng mảnh hồn đau lìa tổ ấm
Gian nan, phiêu bạt...lẽ vô thường

Bạn bè, thân quyến giờ xa lắc
Biết đến bao giờ...trở lại thăm
Từ buổi chia tay rời đất Mẹ
Tuyết sương phủ mộ mẹ cha nằm !

Non sông thăm thẳm nghìn xa cách
Bao mối tình thâm phải cách chia
Nhớ mái nhà xưa qua lối nhỏ
Khói lam bàng bạc giữa sương khuya...

Bây giờ lặng lẽ thân ly khách
Xuân đến nghe lòng đẫm gió mưa
Bao kẻ trắng đêm tràn nỗi nhớ
Ðau lòng dân Việt...thảm thương chưa !!!

Hãy pha nỗi nhớ vào men rượu
Cố nén trong tim giọt lệ khô
Thầm ước như là ta đã được
Chào Xuân quê Mẹ...thỏa mong chờ !...

NPNA

BỜ TÂY THÁI BÌNH DƯƠNG


Chiếc du thuyền bềnh bồng trên biển lớn
Tựa vào nhau cùng ngắm cảnh chiều tà
Quê hương mình, anh bảo : phía trời xa
Hơn vạn dặm Thái Bình Dương sóng gợn …

Em sực nhớ : Vũng Tàu ngày mới lớn
Bãi cát vàng in vạn dấu chân ai
Khi chiều qua có những chiếc lâu đài
Xây bằng cát … dã tràng theo sóng vỗ

Anh có nhớ rặng dừa xưa ấp ủ
Cặp nhân tình vai sánh tựa đôi đầu
Nguyện trăm năm lòng chung thủy yêu nhau
Dù biển cạn, non mòn thề chẳng đổi

Rồi chinh chiến bao cuộc đời trôi nổi
Nghìn chuyện tình dang dở với đau thương
Bao điêu linh thống khổ chốn vô thường
Vẫn ao ước kiếp này bên nhau mãi

Chiều buông xuống, bóng đêm trùm đại hải
Quê hương mình chốn ấy tận trời đông
Nghe đâu đây nhạc khúc nước xuôi dòng
Và dĩ vãng hiện về trên lối mộng …

NPNA